Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013
Những Ngày Cuối Năm
Đôi chân em vội vã hơn, giọng nói cũng nhanh hơn, đôi bàn tay tất bật .... Cả nụ cười cũng chỉ lướt qua thôi ai đó quen thuộc hàng ngày...
Những ngày cuối năm...
Cuộc sống xung quanh mình. Uh. Vẫn thế nhưng em đọc được nhiều hơn cảm xúc . Công việc trễ nải bởi ai cũng hướng về gia đình. Những gương mặt cười cười nói nói, những ai đó khắc khoải lo toan. Những bà, những chị tranh thủ đi chợ Tết. Dòng người xe đông đúc hơn mọi ngày nhưng mọi người đều có vẻ hiền hòa dễ tính hoặc chẳng còn thời gian đôi co ...
Những ngày cuối năm ....
Thấy nhiều hơn những cuộc điện thoại. Công việc giục giã. Những cố gắng, những xong xuôi và hoàn thành. Những lời thăm hỏi cho nhau. Những quan tâm hơn và nhắn nhủ .... Bạn bè ai đó xa xôi ...... Uh.... gặp gỡ .... Uh ... chung vui ... Uh ... uống một ly ..... Uh bạn nghiêng ngả dựa vai mình rồi ..... Uh bạn say nên nhắc lại .... Một giây phút nào nuối tiếc hôm qua ....
Những ngày cuối năm .....
Chênh vênh giữa những đến, đi và nằm lại.
Đi trên đôi chân mình mà cảm tưởng của cả ai đó nữa. Đôi chân để đi những bước xa và cao hơn. Đôi chân lang thang, em vui cùng Phố. Đôi chân bỗng thấy mệt nhoài. Đôi chân đi qua quán cũ. Đôi chân chầm chậm hướng về... Người ngồi đây bên em buổi chiều yên lặng. Người những câu chuyện vu vơ. Người nụ cười in dấu. Người nhìn em đôi mắt an lành màu khói .... Đôi mắt màu xanh .... Tình yêu Bình yên sâu thẳm ...
Những ngày cuối năm ...
Nỗi nhớ đi xa. Nỗi nhớ lặng im. Nỗi nhớ buông chùng .... Ấm áp ...
Hương bàn tay đan ngón tay. Nụ hôn đầu tiên ....
Phẳng lặng như cuộc đời không có thật ....
......
Những ngày cuối năm ...
Em về nhà giúp mẹ. Em ngắt lá để cây đào ra hoa. Em để khóm hồng và hải đường trước cửa. Em dọn nhà, quét sân. Em đi chợ với mẹ xách đồ. Mẹ mua lá dong, mua măng miến. Mua nhiều khoai tây. Em thích hàng ớt đỏ. Những chùm ớt giá rẻ đến bất ngờ. Mẹ còn mua nhiều thứ lắm. Cà rốt, xu hào, súp lơ xanh và trắng. Hoa mùi, lá bạc hà và hương nhu . Mua gừng, giềng cay. Mua hạt tiêu, đậu đỗ ..... Lẽo đẽo theo mẹ, thở cả bằng tai. Tự nhiên nghĩ sau này về làm dâu chắc mình chết . Sao biết cần mua gì, sao mà nhớ nổi !!!
Nhưng mình biết gói bánh chưng. Em gói còn vuông hơn mẹ. Mẹ bảo : Sau này cô cứ bằng tuổi tôi! Mẹ thích làm bánh. Năm nào cũng gói nhiều. Mẹ tìm mua củi gỗ nhãn, gỗ ổi. Mẹ nhẩm tính nồi bánh từ cả tháng trước. Lạ thật ! Gói nhiều mang cho. Bánh đường dành bố và bác Chúc. Bánh nhiều nhân thịt đỗ bác Thanh thích ăn. Em từ bé đã chỉ ăn phần vỏ bánh. Ăn bánh trôi cũng vậy. Hâm thật !
Ngồi trông nồi bánh. Đọc hết một quyển truyện. Đọc lại Bác sỹ Zivago....
...
Nỗi nhớ theo vào giấc ngủ ...
Ngày...
Nắng...
Mênh mang...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Du cung quanh tat bat voi Tet thi em van thenh thang voi doi....
Trả lờiXóadanghamy01.blogspot.com
Xóahttp://blog.yahoo.com/_ERXO74O7J6FTUXWJMBGAH2CMOU/
Chúc bạn Lobico luôn vui nhé !
hihi. MH, Ban la ai? Sao lai biet Lobico nhi? To mo qua di mat.
XóaBữa nay nổi điên tớ cưỡi trâu "Lầm lì loạng quạng đi chơi..." nhắm mắt nhắm mũi thế nầu lại húc phải bờ rào của nhà cái đứa bé gái nầu í... Điên cái đầu lâu! Mà nó (tức là cái con ranh í, lại còn vành miệng ra cười), muốn uýnh cho nó trận quá... Hừ hừ...
Trả lờiXóa
XóaCứ thích cà khịa, cứ thích uýnh nhau là sao nhỉ ...
Nhân tiện cho tớ hỏi thăm cái mũi . Khổ . Lần sau phải" Hét to " hơn bác nhé !