.........................................
...
Mình không phải người miền Trung. Không có một người họ hàng nào sống ở đó. Bạn bè, người quen cũng không ...... Hình như mỗi chị XH. Chị người gốc Huế.
Đi qua nhiều lần. Chỉ là đi qua thôi. .............. Nhưng dải đất Miền Trung này đã lắng đọng trong mình thật nhiều cảm xúc .....
Ngày nhỏ là qua những bài hát . Bố hay hát, hay thổi acmonica bài Bình Trị Thiên khói lửa ........... Chẳng biết nơi nào, nhưng vẫn thấy hào hùng, vui tươi. Rồi hay nghe mẹ, nghe Thu Hiền hát những bài về Nghệ Tĩnh , Về hồ Kẻ gỗ , những câu hò ví dặm ............. tha thiết vô cùng ...............
Và Thơ. Những bài thơ đầu tiên mình đọc không phải của Trần Đăng Khoa mà là thơ cách mạng. Đọc về những Hanh cát, Hanh cù, về những Mẹ Tơm ..... của Tố Hữu, mình thích lắm ........
...................................
Khi bắt đầu biết cảm nhận. Ấn tượng mãi tên con sông Lam. Tên con sông thật đẹp. Mình luôn thích những danh từ đẹp. Sông Hồng, Sông Thao, Sông Ngàn Phố, Ngàn Thương. Dòng sông Thu Bồn, Vàm cỏ ......... những Ngõ Cự Lộc, Phất Lộc, ngõ Tạm Thương , Phủ Lạng Thương hay Ngã ba Bạch Hạc ................ Những cái tên không chỉ là những cái tên ...................
.......................
Đã quen với giọng nói dễ nghe của người Bắc, quen với giọng nói trong vắt, nhẹ nhàng của người Hà nội, thích giọng nói của người Sài gòn. Nhất là của những cô gái . Và giọng người miền Trung để lại ấn tượng bởi sự gợi cảm. Luôn có một điều gì đó rất sang. Có nhiều tính hấp dụ bởi nghe chân thật và đáng tin ( Tất nhiên là ở những người có giọng nói hay ). Nhiều lúc thấy mình buồn cười. Nếu vô tình gặp ai đó đang nói chuyện bằng thứ giọng đó, mình thường dỏng tai nghe ............. dù nhiều lúc chẳng hiểu nhưng vẫn thấy thú vị !!!
................................
Ngày ở Tây Nguyên, cô bé kế toán người Trung thường hay hỏi chuyện mình. Em chưa biết HN nên háo hức vô cùng. Em có giọng nói rất hay. Trầm ấm, nhẹ nhàng và mình thích nghe những câu chuyện ở quê em ................. Những câu chuyện cảm động thấm đẫm tình người ........
....................................
Lần đầu tiên đi qua vùng đất này. Gần mười năm rồi ....
Vùng đất được biết đến qua sách, truyền hình với những năm tháng đạn bom ác liệt. Những cô gái thanh niên xung phong . Vùng đất của những bà mẹ anh hùng, của những thi nhân ............... của Gió Lào và Bão .............
..................................................
Một quãng này thôi là những làng mạc chấp chới, tan hoang. Chỉ là mênh mông nước sông và nước mắt. Là những cụ già khoác áo tơi đi nhận gạo, những em nhỏ vẫn hồn nhiên, tươi rói nụ cười . Chúng chưa cảm nhận được nỗi đau mất mát là gì ...........Quãng kia thôi lại là cát. Cát dằng dặc xa . Cát cũng mênh mông như thế và nắng cháy mặt trời .......... Nhìn những khuôn mặt khắc cằn lam lũ, nhìn những ánh mắt trông lên vời vợi. .................. lòng đã chùng xuống .......... đã không khóc được vì thấy mình nhỏ nhoi, bất lực .............
..........................................
...............................................................................
Tháng Mười ........
Em đi dọc con đường Miền Trung khi mùa mưa vừa cạn. Đi qua những vạt đồi bạt gió, những khóm dừa nhiều trái, những bờ dậu trồng hoa quanh nhà ............... cuộc sống nơi đây như đang được hồi sinh . Bỗng thấy mình có điều gì đó hơn cả niềm vui ............
.........................................................
...................................................................................
Tháng Mười thương nhớ xa xôi ..................
...................................................................
........................ ai đó xa xôi .............................
...................................................................
Hà nội 2012 .
Những ngày rất nhớ ...