Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Không Tên...


       Ngày ........ tháng .......... năm .......
        .................................................
         Trong một lần trú mưa, tôi gặp anh.
        Những cơn mưa Sài Gòn thường ào ạt rồi tạnh hẳn. Buổi chiều muộn đó, mưa thật lâu. Từ chỗ trú mưa đến quán cafe bên đường gần thôi mà chẳng thể chạy sang vì đường ngập  ..............................
         Thấm lạnh, tôi thấy mình bất an và chẳng hiểu vì sao như thế. Có điều gì khiến tôi lo lắng nhỉ. Dòng người xe vẫn đi lại ồn ào. Đèn đường đã sáng, Giờ này đâu quá muộn ..............................................
         Và, tôi nhận ra đó là tâm trạng: Một mình .
         Sự yếu đuối đến lúc này. Lúc ta thấy mình bình thường nhất !
          ........................................

          Nhiều người đứng trú mưa. Những ai đó thật xa lạ với ánh nhìn lặng lẽ. Chiều thật buồn với ánh nhìn lặng lẽ trong mưa kia bàng bạc ..............

          ..........................................................................................................................
          ..................Nhớ Mẹ. Nhớ  Hà nội ............. nhớ bữa cơm tối sum vầy ..........
          ..........................

          Mưa hắt. Anh nghiêng ô che cho tôi từ lúc nào ........................
          ............................
          Bé lạnh không . Dạ .
          ..........................
          Đi làm về ha . Dạ
          ............................
          Nhà xa không bé. Dạ

          ..................................

          Mưa nhỏ dần rồi tạnh hẳn. Thành phố bừng sáng và thật đẹp với ánh đèn phủ lên tàn cây, lên mái che, cả những bóng ai đổ dài trên đường mưa lóng lánh ................
          ......................................................

         Chẳng biết mình run lên vì lạnh hay vì cảm xúc nữa .............
          .......................................

        " Quê anh ở Hội An ........
.       ............ Dòng sông Thu Bồn............
                             Mẹ sinh anh trong một đêm mưa bão bùng ......... "
                           ................................................
                           ................................................
                  

          Hà Nội ........  đêm nay ...................
          .......................................
          Chỉ mưa một quãng thôi mà ướt áo
          ..............................
          .............................. áo lạnh bờ vai .......

          ............................................................
  

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Nắng


Mấy ngày nghỉ lễ. Cắt hết rong chơi. Về nhà với mẹ.
Lâu không về. Mẹ không nhắc, nhưng hình như dỗi thì phải. Chào mẹ. Mẹ : Vâng. Cô đã về !!!
Lại là những buổi sáng đi chợ cùng mẹ. Chợ thị trấn ngày càng đông đúc và mất dần đi nét dân dã, nhưng vẫn thấy thích. Mẹ dắt tay mình đi y như ngày xưa. Người quen của mẹ nhìn thấy cứ cười 
…………………….
Nắng. Hôm nào cũng là chang nắng. Đi chợ về ở lỳ trong nhà đến tận chiều mới dám lò dò ra vườn. Mình thích nhất khu vườn nhà. Nhỏ nhỏ, xinh xinh và lúc nào cũng xanh mướt. Mẹ chăm vườn như chăm sóc đứa con vậy. Mình thích nhìn dáng mẹ khi tưới rau. 
Uyển chuyển, vững vàng.
Trông mẹ như những cành thông rợp bóng ……………...........................................
Ngồi trên trạc ba cây xoài. Nhìn lên những mầm quả xanh non, nhìn tán lá, nhìn những hạt nắng lung linh còn sót lại, bầu trời không một gợn mây……...........................  mênh mang ............... xa thẳm  ..........................
Bất giác mình đã khóc .......
…………………………………
Chiều. Mới chiều muộn thôi trăng đã mọc trên đỉnh trời. Trăng non. Trăng non mùa hạ. Dát bạc một mảnh lưỡi liềm ………..
Trăng đẹp lạ lùng. Đẹp hờ hững. Đẹp đến trong trẻo và say mê …………….
..........................................................................
Làng quê rộn ràng trong khoảnh khắc người người đi làm đồng về. Dân làng đi tháo nước cho lúa trổ bông.
Tiếng cười, giọng nói, cả những giọt mồ hôi ……….
……………………….
Bữa cơm. Mẹ nấu canh bầu. Cây bầu nhà mình không đậu quả. Mẹ bảo: Từ ngày ngoại mất, nhà mình không trồng được bầu. 
Chẳng hiểu vì sao ………..
……………………..
Khuya. Đã thật khuya rồi. 
Ngồi bên hiên nhà với mẹ. Mẹ hỏi nhiều chuyện. Không biết anh đã nói gì với mẹ. Chắc anh chẳng nói gì đâu. Mà là yêu thương mách bảo.
Yêu thương vô hạn này ………..
....................................................
Trăng lờ lững trôi về xa. Trăng sắp lặn…
………………..
Nhớ ,
……………………………….
…………….. vời vợi không cùng ………..
……………………………………………….

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Trải nghiệm cuộc sống


           
    Cuộc sống của mình từng là những chuyến đi, từng là những ngày tháng rong ruổi một mình và gặp gỡ bao nhiêu con người xa lạ ........  Tự nhiên nhớ đến chị Hồng. Anh Ước , Cô bé  KP tốt bụng ......... Nhớ cả một người từ lâu không nhớ nữa .........
            
     Chẳng phải cuộc đời, chẳng phải số phận đưa đẩy tôi đến một cuộc sống lang thang như thế này. Chỉ đơn giản là tôi tự chọn....
.............. Và bây giờ tôi đang ở đây. Một mình và chỉ  mình thôi giữa những thênh thang của trời đất, giữa những cuồng say của tình người, của rượu và hương hoa cà phê, giữa những nắng, mưa, giữa cả ngọn gió khô cằn, quay quắt của thành phố cao nguyên huyền thoại này....
             Sài Gòn tôi đã quen rồi mà vẫn thành xa lạ. Một Sài Gòn của ồn ã và nhiều mầu, của  gấp gáp và mau quên.... vẫn là Sài Gòn của nắng mưa và đỏng đảnh. Sài Gòn trong tôi yêu mà không thể đi cùng....
            Tôi đã xa Sài Gòn trong một ngày như thế. Một ngày mà mọi thứ thành ơ hờ.... một ngày không quên nhưng cũng chẳng có tháng năm dấu ấn, một ngày cũng vẫn nhẹ nhàng  ... một ngày mà tôi đã muốn giữa tôi và người  ấy .... 
             ..............  chỉ thế thôi ...........     
         Đêm chia xa tôi không nhiều tâm trạng.  Một đêm chỉ có thể giữa nhớ và quên ... chỉ giữa nhớ và quên...
        
         Đây là lần đầu tiên tôi đến  Tây Nguyên. Tôi đi mà không có kế hoạch, không người đồng hành, không một người thân quen, không cả nơi đến nào cụ thể...  Tôi trống rỗng và thiếu cẩn trọng chăng ? Nhưng tôi phải đi rồi. \

              Từ thành phố  tôi đi qua địa phận Bình Dương. Qua một nơi mà không có một chút gì đọng lại. Một thủ phủ hời hợt và lạnh lùng như những phiến đá sắc cạnh. Đúng thôi. Người ta đến thành phố này chỉ để làm ăn mà. Gần giờ chiều, xe bắt đầu đi qua tỉnh Bình Phước. Chỉ cách nhau gianh giới bằng một con đường nhưng cuộc sống nơi  đây đã mang đến cho tôi một trải nghiệm hoàn toàn khác. Một cuộc sống xa mạc. Bởi những con đường bụi đỏ, những cồn trắng  chạy hết tầm mắt, những ngôi nhà nhỏ bé nằm khuất dạng, những người già chăn bò lầm lũi và cả những đứa trẻ bạc màu đi vì gió cát... một chút gì chạnh lòng và nao nao buồn xâm chiếm tôi. Cái mảnh đất heo hút, cằn cỗi này. Tiếp đến, xe chúng tôi đi vào con đường độc đạo. Chúng tôi đang băng rừng  và những cái tên lịch sử cứ dần hiện ra trong cái nắng nhạt nhòa bị tàn cây che phủ. Những  Bù Đăng, Bù Nưa, những dãy núi mờ mờ trong sương , con sông Sê rê pôk và cả Sóc BomBo huyền thoại...
      Trời càng về chiều. Mặt trời đã ngả bóng núi và chỉ còn lại những vệt chân trời đỏ ối. Mây xà xuống thấp quá chừng. Những dải mây trắng, hồng là là trên ngọn cây và đôi lúc tôi cảm thấy mình có thể chạm tay vào. Chúng tôi đã đi qua rừng, đi qua một chiếc cầu tạm bắc ngang suối  và tới một thị trấn nhỏ có vẻ sống động hơn. Người ta đang họp chợ bên đường. Tôi nhìn những chiếc xe thồ chở đầy bắp cải, xe chở cây ngô đồng, những rổ rau bé xíu để ở dưới chân người, những lồng tre nhốt gà vịt và có cả những chú thỏ nhảy choi choi trong giỏ. Tôi thấy vui vui như muốn được hòa nhập cùng cuộc sống yên bình và chộn rộn ấy, dù chỉ trong thoáng chốc thôi.
          Trên xe tôi chẳng nói chuyện với ai. Mọi người cũng vậy. Dường như ai cũng có một  tâm trạng nào đó và không muốn được sẻ chia. Có thể họ giống như tôi, họ cũng chẳng quen biết ai cả. Nhưng bầu không khí lẳng lặng và nhàn nhạt nơi tỉnh lỵ  xa xôi này bất giác làm tôi thấy mình rối bời và xen lẫn một cảm giác sợ hãi. Điều chưa từng sảy ra với tôi. Tôi chưa từng đi đâu mà chưa biết chắc chắn nơi đến của mình ... 
        Trời đã tối sập từ lúc nào, chiếc xe đi chậm hơn và từ ánh sáng vàng vọt của đèn đường mà cứ một khoảng cách xa mới có tôi đọc được những số nhà và tên địa phận. Chúng tôi đã tới Dakmin - cửa ngõ đầu tiên của Tây Nguyên và tôi cảm nhận được một mùi hương ngai ngái cứ phảng phất đâu đây. Người lái xe bảo: Hương cà phê đấy. Tôi thở phào và mở cửa kính hít căng một lồng ngực. Không khí của miền cao nguyên về đêm đã ẩm ướt  hơn và tôi thấy mình se lạnh. Người lái xe hỏi tôi về đâu, tôi cười lảng tránh câu trả lời. Tôi hỏi lại anh ta về mùa hoa cà phê và chúng tôi bắt đầu  câu chuyện vu vơ như thế sau cả một hành trình dài dặc......
         

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Cao nguyên yên tĩnh


     .... Từ Cư Jut  tôi lên kế hoach về Buôn Mê Thuôt và một lần nữa tôi để cho tính ngẫu hứng và sự nổi loạn chi phối quyết định. Để lại gần như toàn bộ tư trang gồm : va li , sách, giấy tờ, thẻ ATM, tiền mặt ... ở nhà cô bé đó. Tôi đến Buôn Mê với chỉ vài bộ quần áo, số tiền đủ dùng trong vài ngày,  một mũ lưỡi trai, đôi giầy thể thao...........
         Tôi muốn trải nghiệm cuộc sống : Không gì cả và tự nhủ mình trong mọi hoàn cảnh sẽ không quay về và nhất định không dùng đến số tiền sẵn có kia... Tôi không nói với ai kế hoạch của mình, chỉ bảo tôi sẽ ở  đó một thời gian và  về lại Sài Gòn trước Tết âm lịch. Gia đình chị Hồng  tin tưởng tôi nhưng tôi biết họ ngạc nhiên và cả một chút gì đó hiếu kỳ nữa.
       Hôm đó, sau khi để tụi nhỏ đi học, anh rể ( Tên Ước )  và chị gái cô bé đưa tôi ra bến xe. Ngồi trên chiếc xe chuyên dụng chở cà phê, đi qua con đường đất ba zan ngầu đỏ và những nương rẫy trập trùng  ấy tôi  có cảm giác như mình đang ở trong một thước phim quay chậm. Tôi bất giác nhớ đên bộ phim rất thích xem ngày bé là Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên và thấy mình lắng đọng lại. Tôi đã yêu mảnh đất , tôi đã yêu những con người hào sảng và nhân hậu này. Một tình yêu thuần khiết. 
         Ở bến xe chúng tôi chia tay nhau và họ nói họ muốn tôi về sớm, họ muốn tôi sẽ ở lại chơi  ít bữa nữa rồi mới đi. Tôi cũng hứa với họ như vậy . Tôi thấy mình dao động  trước tình cảm của những con người chân chất và nồng nhiệt ấy. Một mặc cảm xấu hổ bởi tôi biết rằng mình sẽ không thể đối xử với họ như thế được. Cuộc sống cách biệt, tha nhân và sự kỹ tính thường không hòa nhập tôi với cá nhân ai bao giờ. Tôi biết làm sao...
      Bến xe mới sáng sớm  nên khá vắng , chủ yếu là người dân tộc Ê đê, Bana gì đó đang hối hả vác những bao hàng to hơn cả người họ xếp lên thùng xe khách. Những người đàn ông đó trông giống giống nhau, đều thấp đậm, da đen thui, họ hút thuốc cuốn, cười nói ồn ào và ai cũng có vẻ hiền lành.  Tôi nhìn ngó biển hiệu rồi tặc lưỡi  lên một chiếc xe bus vì nghĩ sẽ  tiết kiệm được số tiền nhỏ bé mang theo của mình. Trên xe chỉ có mấy học sinh và đặc biệt người tài xế có một vẻ đẹp rất Tây Nguyên. Tôi lấy  tính từ như vậy cho nhận xét của mình. Anh ta cao. nước da  đen giòn, tóc xoăn bồng bềnh,  khuôn mặt vuông, khá đẹp và  nụ cười của anh ta  thật quyến rũ. Tôi  cũng thầm cười vì sự hay ngó nghiêng đó  và thấy mình hơi "háo sắc" thì phải....
         Buổi sáng, sương mù vẫn đọng lại thành giọt  trên cỏ sậy,  chúng lấp lánh trên những vòm me sai trĩu quả và cả những cây rất lạ tôi chưa từng nhìn thấy. Những thân cây lớn, tán rộng và mầu hoa của chúng dù đỏ hay vàng đều rất rực. Nó làm cho tôi có cảm giác hình như con người và thiên nhiên nơi đây lúc nào cũng tràn đầy nhựa sống và luôn muốn được khoe mầu sặc sỡ nhất của mình. Con đường nối ra quốc lộ hơi khó đi. Chiếc xe cứ một quãng lại nhẩy lên chồm chồm như chỉ trực chờ lao xuống  vậy. Tôi đã từng đi trên cung đường Tây Bắc và những đoạn đèo dốc hơn nhiều nên không thấy sợ, chỉ nghĩ tiếc  giá được ngồi êm ái  trong khung cảnh này thì chắc sẽ thi vị hơn nhiều...
      Đi qua chiếc cầu ngang sông Sêrêpôk, tôi đã đến địa phận tỉnh Đăklắc. Nhìn con đường rộng lớn trước mặt tôi mới chợt nhớ ra hành trình của mình ở thành phố này. Không hiểu sao nghĩ đến mà lòng tôi không cảm thấy lo lắng. Chỉ thấy mình lạ lùng quá. Khùng thật và nhắm mắt  hồi hộp chờ đợi những gì sẽ diễn ra....
       
        Tôi biết .  Tìm kiếm một công việc để sống với tôi không khó. Ở Sài Gòn, Miền Tây, Hội An . Và bây giờ là Tây Nguyên. Đâu cũng vậy thôi.
        Nhưng chuyến đi này, Tôi muốn sự trải nghiệm khác. Tôi cố tình không mang theo giấy tờ tùy thân. Và để hoàn thành vai diễn của mình. Đương nhiên tôi phải nói dối .
        Tôi làm việc trong quán cà phê đó được 3 tuần. Đến ngày thứ 20, tôi xin phép đi. Cô bé kế toán bảo : Chị làm 20 ngày và được tính 15 ngày lương. 800 chị ạ. Ngày mai phát tiền rồi . Chị ở lại lĩnh xong rồi đi.
        Tôi chỉ cười với cô bé. Thế là vui rồi.
         Chiều hôm đó, Tôi lên xe về lại Cư Jut. Một cậu thanh niên trên xe bắt chuyện với tôi........ Trò chuyện cũng thú vị..........  Đến bến . Cậu ta nhờ luôn người bạn ra đón mình chở tôi về nhà chị Hồng. Cậu bạn kia cho tôi một trái đu đủ to đùng và hẹn. Tối em đón chị đi cà phê . Tôi cười ngất ngây..................... Lúc đó chợt nghĩ : Hay là ở luôn đây, lấy một anh Tây Nguyên nào đó. Sống đời giản dị , yên bình .............. hơ hơ .....
          Tôi ở chơi với anh chị Hồng 4 hôm rồi về Sài Gòn. Ngày ngày đi chơi trong buôn, Vào nhà ai cũng có đu đủ, quả mít, ổi , me. Rồi họ cho tôi hàng rổ bắp và khoai mì. Tối hay  đi ăn bánh xèo, bánh bột lọc  cùng chị Hồng và Kim Phương. Đi uống cà phê cùng anh Công. .............. Cà phê ngon đặc biệt.
           Tôi sẽ quay trở lại.  Mảnh đất " đã hóa tâm hồn " này.
           V  bảo : Về Sài Gòn gọi cho anh. ........... Tôi đặt vé trước và về Hà Nội ngay trong buổi chiều.
           Thành ký ức rồi. ....................................... Dẫu tiếc nuối cũng không tìm lại.................................
         
       


Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Thị trấn Cư Jut


............
 ................  Xe dừng ở một quán nước ven đường. Lúc này đã hơn 7h và tôi đã thấy thấm mệt. Tôi tìm được  một lối rẽ  dẫn xuống góc vườn nhà ai đó. Trong vườn chỉ trồng một loại cây và tôi đoán là cà phê. Thấy tôi bỡ ngỡ. Một người phụ nữ hỏi tôi ở đâu. Nghe tôi trả lời, chị có vẻ ngạc nhiên.....  Một cô gái đi sau chắc cũng đã nghe phong thanh câu chuyện nên hòa vào. Cô gái đó nói tôi không phải là người vùng này vì theo cô đã là dân ở đây thì không ai leo đồi mà lại thở dốc cả .  Tôi cười trước sự tự nhiên của cô và chúng tôi làm quen với nhau khi cả hai cùng lên xe. Cô bé chuyển lên ngồi gần tôi và chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Cô giới thiệu cô là người vùng này, cô học đại học Nông-Lâm ở Sài Gòn, đã ra trường và hôm nay về thăm gia đình. Cô hỏi tôi đi đâu. Tôi bảo tôi cũng sống ở Sài Gòn và đang đi du lịch. Tôi cũng chưa có dự định về đâu trước .... sau cả tiếng nói chuyện, cô gái đó đã mời tôi về nhà cô.  Lúc này đã là 9h . Tôi cảm ơn cô và đồng ý.  Một quyết định  nhanh chóng và bất ngờ với chính bản thân tôi.
       Quả thật đến tận bây giờ tôi vẫn chưa lý giải được hết hành động đó của mình. Đến một nơi hoàn toàn xa lạ mà không có một mục đích gì cụ thể, gặp gỡ những người xa lạ, đặt niềm tin nơi họ và đôi khi là cả một sự buông tay liều lĩnh.
        Tôi đã từng đi nhiều nơi, thường chỉ một mình và ngay cả những lúc cam go nhất tôi vẫn tự chủ được tình huống. Thực tế và những kinh nghiệm mang lại cho tôi sự tự tin ấy và như tôi đã nói. Tôi luôn tin mình sẽ là kẻ sống sót và    chuyến đi này cũng vậy thôi. Tôi không ngỡ ngàng trước sự xa lạ nào cả. Sự xa lạ và khác biệt  chính là điều tôi muốn tìm kiếm. Điều duy nhất tôi không lý giải được ở đây chỉ là niềm tin tôi đã đặt vào người khác. Một cách tuyệt đối. Bởi con người cực đoan nơi tôi từ trước tới giờ thường không cho phép mình tin tưởng bất cứ ai ở mức độ như vậy.
      Vậy mà tôi đã tin tưởng cô gái này. Một cô gái nhỏ nhắn, thông minh và cách nói chuyện của cô rất đặc biệt. Một sự già dặn, từng trải nhưng vẫn mang nét hồn nhiên, trong sáng và cả một chút gì tinh quái... Tôi đã ấn tượng.
     Tôi và cô xuống xe khi đang ở giữa thị trấn Cư Jut. Chúng tôi đi bộ về nhà. Cô bé xach giúp tôi một chiếc balo. Chúng tôi chuyện trò râm ran như một đôi bạn đã thân thiết từ lâu. Tôi rất vui nhưng vẫn đang tự hỏi mình đang làm gì thế này. Có lạ lùng nhiều không và còn những gì đang chờ tôi phía trước.... bàn chân vẫn cứ đều đều bước đi....
       Về đến nhà đã gần khuya  rồi. Mẹ cô bé ra đón chúng tôi. Ngay câu chào đầu tiên và nhìn cảnh mẹ con họ gặp gỡ tôi đã một lần nữa biết mình không nhầm lẫn ....
      Đêm đó tôi đã thiếp đi trong nụ cười rạng rỡ của người mẹ và cô bé khi chúc tôi ngủ ngon, trong hương cà phê thơm nồng tỏa lan khắp khu vườn, trong tiếng gió thổi se lạnh và dịu dàng của đêm cao nguyên yên tĩnh....
              ...........cả từng tiếng chuông nhà thờ ngân vọng  xa xa ..........
      

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Thơ


NGHIÊNG XUỐNG TÂY HỒ     

Tóc em bồng bềnh trong gió, dập dờn trên từng lớp lớp sóng lá hanh vàng
  
Cây sấu già đầu ngõ cành đan tay như khoanh dạ với mùa thu
  
Nắng chải mái buồn xa vợi,
 ô cửa như mở ra phía ngày xưa,
 con sâm cầm đã bay về phương Nam xao xác cánh heo may,
giữa mùa di cư có chân trời mặc váy mây hồng.
    
Em tô lại cho ráng chiều bằng màu môi em hôn òa lên nắng
   
Quấn cho Tây Hồ dải khăn hương hoa sữa,
 có ấm lại được không,
ơi nụ sen còn ngái ngủ trên cành
    
Nén nhang thắp trên miếu Hai Cô ngày nọ,
 hương còn loang theo từng gót đi về
    
Đêm khấn niệm từng hạt sao trời lấp lánh,
 lời cố nhân rơi bên gối thì thầm vọng lại từ phía ngàn năm
    
Cho em vớt lại nụ cười bữa nào thả vội,
vì dòng sông cũng không chứa nổi một ánh mắt nhìn
    
Cho em nhặt lại vết chân xưa, có còn in hình trên cát,
 chớ để lạc loài giữa xói buốt thời gian
    
Tây Hồ ơi!
Cho em gửi về đây tất cả
Cả những mênh mông của đồng cỏ tít tắp chân trời
Cả những thăm thẳm nguyên sơ đại ngàn bất tận
Và cả những cánh buồm đỏ thắm còn lênh đênh ở giữa trùng khơi
    
Tây Hồ ơi!
Cho em nghiêng lại một lần trên sóng
Vuốt mái thời gian điểm một nét thu vàng
   
Cho em được hé một cánh sen chiều trong trắng
Để ngọc ngà non nuốt mãi Tràng An.


                                                                                                                      ĐHM09.2010