Sinh nhật chị, em lại đến muộn. Lần nào cũng thế ............
Tặng mùa cho chị và Bống trước nhé .....
......................................................................................................
..........................................................
Thành phố HCM, tháng 11. Ngày mưa .............
..................................................................................
Em đang hình dung ngôi nhà của chị, mảnh vườn của chị, khoảng sân trước nhà, những hàng cây, bờ dậu, khóm hoa, cả những đêm trăng sáng, người hàng xóm cũ, những con đường và mùa màng, những cánh đồng và dòng sông ........ tất cả nơi tuổi thơ của chị đã đi qua ................
Em cảm nhận những bước chân tung tăng của chị mỗi sớm mai đi học trên đường làng, những buổi trưa trốn mẹ đi chơi. Đi hái hoa sen phải không chị, đi bắt muỗm, trò chơi trốn tìm và chiều về hái rau nhổ cỏ. Chị ơi, gốc khế già ngày ấy có còn không hả chị . Gốc khế của ngày xuân nhủ lộc, của cánh hoa mỏng manh và những mùa quả chín. Gốc khế của ngày hè hóng mát, của chiếc võng đào hay cả những lần dỗi mẹ ra ngồi dấm dứt ....... Một ngày nào đó chị cho em về Thung mơ nữa nhé .................
Bây giờ, em đang trong mùa lễ hội. Hội chèo chị nhỉ, trong những tháng chạp, giêng, hai. Các bà, các chị chít khăn mỏ quạ, yếm thắm lụa đào, tiếng trống vang vọng xóm thôn, chị cùng chúng bạn chạy cung quăng khắp sân đình rộn rã. Để đến mùa tháng Ba. Hoa xoan tím rắc đều trên lỗi ngõ. Cây gạo đầu làng bung đỏ. Tết Hàn thực mẹ làm bánh trôi chay. Chị líu díu theo chân và lấm lem bột bánh. Rồi đến Rằm tháng Bảy mưa ngâu. Mẹ lên chùa dâng Phật cầu an, chị nằm nhà nghe bà kể tích xưa Ô Thước. Rằm tháng Tám thích nhất phải không chị. Mẹ sẽ mua gà đất, đèn sao, mua ông tiến sỹ, ông phỗng tai to, các chị chiều em kết vòng hạt bưởi. Rồi em còn nghe âm thanh của những ngày tháng Mười hiu gió bấc, tiếng chị giục em đi xin lửa thắp đèn. Và khi mùa đông đến, những đêm đông mưa phùn buốt lạnh. Chị nằm ủ ấm trong lòng mẹ thật bình yên...
Chị ơi, giờ là Tết. Cứ nhắc đến đồng bằng châu thổ, đến làng quê Bắc Bộ em chỉ nhớ đến quê hương Nguyễn Khuyến. Tết ở làng quê thật đẹp . Tết đến, mẹ mua quần áo mới, bố phát giậu trồng hoa, các chị dọn nhà. Chị lon xon cùng người lớn rửa lá bánh. Mùa đông rét tái tê mà vẫn thích. À. Nhà chị chẳng bao giờ phải mua lá dong nhỉ. Còn bán cho cả làng gói bánh. Em thích lá dong. Nhìn chúng thật hiền lành, thơm tho và là thứ lá chờ đợi cả năm dòng. Lá dong là mặt hàng mà người bán, người mua đều nâng niu chị ha. Và em đồ rằng ai cũng thích mua hàng lá của chị. Chị nào có khéo, chị chẳng khéo mời chào nhưng bó lá của chị chứa đầy cảm xúc. Là những ngón tay tinh khiết của chị, là nụ cười ấm áp, là ánh mắt hiền hòa, là nỗi mừng vui ........ để rồi háo hức bao nhiêu những đêm 30 ngồi canh nồi bánh, dỏng tai nghe tiếng pháo đì đùng. Chị của em chắc là sợ pháo! Chị ơi, Tết của chị là bánh chưng con và có đuôi lợn không hả chị. Bánh nhỏ ở quê chị gọi là bánh muội thì phải. Nghe cũng hay hay...
Và cứ thế. Tuổi thơ của mật ngọt dong giềng, của những mùa sen thơm ngát, của nón lá đội đầu, của những trò chơi dần xa và ở lại. Bây giờ chị đã lớn hơn. Mười lăm tuổi chị đã ngồi một mình bên khung cửa.
... mơ màng mây bay...
Để rồi...
Nhìn nắng, chị viết nắng tràn. Nhìn mưa, chị thấy mưa giăng khắp chốn, nhìn gió chuyển mùa cuộn mơ ước về đâu... À chị, còn thiếu ánh trăng nữa. Chị thích trăng tròn hay trăng khuyết nhỉ. Có lẽ là trăng thanh. Gần giống như cái tên của chị. Trăng thanh trên cánh đồng mùa gặt, ánh trăng trên triền đê, trăng về bên bến sông, trăng soi đường làng, trăng tỏ hàng cau trước ngõ, trăng vằng vặc trên sân, trăng ùa vào từng song cửa sổ ........ chị của em thanh tao mà .......
Chị ơi, em đang tự hỏi một ngày của chị sẽ như thế nào? Buổi sáng chị đạp xe lên trường huyện. Có thể là trường thị trấn hoặc thành phố, nhưng cứ là học trò trường huyện chị nhé. Buổi chiều chị làm việc ngoài cánh đồng. Mùa nào trồng bông, trồng đỗ lạc hả chị. Em chưa từng được đi nhổ lạc. Và em thích những lúc chị được lên bờ nghỉ sớm. Chị ngồi trên bờ cỏ. Chị lại nhìn mây bay về phương Bắc, chị hướng nơi chân trời xa xa. Chị nhìn đàn chim di cư mùa tránh bão. Sương mù giăng lên và chị cảm nhận chiều tà. Chị bứt một cỏ heo may ........ và cứ thế cho đến khi mẹ và các chị giục giã ra về...
Buổi tối nhà chị ai nấu cơm ạ. Nồi cơm vùi tro bếp. Cháy cơm vàng ruộm thật ngon phải không chị, nhất là hôm nào đun củi. Chị phải rửa bát, có lẽ vậy và rồi chong đèn học bài. Chị học tốt, đương nhiên thế nhưng một tâm hồn như chị dù có tập trung thế nào cũng không thể không có những lúc lơ đãng với những vì sao ngoài cửa sổ... chị đang nhớ về một ánh mắt nồng nàn rất vội, về mảnh thư nơi ngăn bàn, về một lần chạm tay ai run rẩy... chị nghe tiếng vọng con tim mình ... chị lại học bài và đêm cứ dần khuya...
...dường như...
... em vẫn nghe...
...tiếng lá đang reo ngoài vườn, từng tiếng côn trùng kêu ếch ộp, cả tiếng chó sủa ngoài cồn xa xa...
... và mưa nữa... mưa cứ rơi đều trên mái hiên...
.................................................................................................................................................................
.................................................................................................................................................................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét