...............
"
Có những buổi chiều vàng hiu hắt gió, những nhớ quên tự dưng lạc về… Là ký ức ............ .............. ........... Ai nỡ bảo vì đêm mà khờ dại, vì vội mà đành thôi. Chớp mắt là qua, đưa tay nhanh mấy cũng không bắt kịp. Nợ nần theo tuổi mà tìm, xa xăm theo chiều mà đến ......... "
.............
N N L
...
|
Út ới, có xài fb không cho anh cái địa chỉ số nhà nầu. Để anh làm quen với Út... anh là fb Trần Văn Cỏ, để mai mốt có điên cơn thì anh qua anh... đốt nhà, hehe... Anh cũng sẽ tìm cách làm quen với em Giẹc Kiều Lưu Manh nữa cho nó đủ đội, hehe... Mới lại có cái này anh bữa qua anh vu vơ bên fb nè, còn cái cho Út thì anh... chưa xong, mới chỉ đc cái... dàn bài, cái đầu bài và cái kết luận thôi, thân bì chưa có, hehe...
Trả lờiXóa....................................................
Thư Tháng Mười... Năm Hai Ngàn Không Trăm...
...
Cũng chỉ là vu vơ vậy. Chứ chẳng phải là cho riêng cụ thể một mình ai. Cười! Cũng chỉ là vu vơ vậy thật... Vu vơ... "Tháng Mười thương nhớ xa xôi. Ai đó xa xôi..." Cười! Đúng cũng chỉ là tại bởi do Tháng Mười đang thơ thẩn đi ngang qua những thời khắc cuối cùng của nó đó mà thôi. Chứ chẳng phải tại gì... Cả ngày bữa hôm nay để máy. Gõ lông bông với bạn dăm đôi ba dòng. Bạn bảo: "Hà Nội gió mùa đông-bắc về đầy tràn trên khắp các góc phố. Lạnh lắm Cỏ ạ. Heo may thẫm màu." Cười! Cười một chút vì cái cách ví von ngộ nghĩnh đáng yêu của bạn. Heo may nó có màu gì... mà lại thẫm thẫm màu lại được, mà lại nhìn ra được như thế đấy... Ấy ơi? Tuổi lớn, lớn đến mức không còn chỗ, không còn gì để có thể lớn thêm được nữa... mà nhiều lúc cũng cứ còn bất chợt trẻ lại, cũng cứ còn bất chợt trở về với buổi thơ dại hồn nhiên bé thơ như thế đấy. Tuổi lớn, nhiều lúc cũng chỉ cần có mỗi thế, cũng chỉ cần có mỗi khoảnh khắc tìm về như thế, là đã đủ để thấy lòng ấm, là đã đủ để thấy đời sống còn đáng sống thêm biết bao nhiêu. Đã hẹn bạn một lúc nào về sẽ xin bạn chụp một vài kiểu ảnh nụ bạn cười trong mênh mang nắng vàng cùng hanh hao gió mùa đông-bắc đó. Gõ vài dòng tiếp theo nữa, cũng lông bông như thế, cho một người bạn khác, cảm thấy một điều gì nhẹ nhõm, cho dẫu đã có thoáng qua một nỗi âu lo nhoi nhói trong hồn, nhưng chẳng hiểu sao bạn vẫn cứ khiến cho mình vững tin. Trêu một bạn nhỏ đến nỗi làm bạn nhỏ suýt nổi giận. Cười! Rồi thì là... những băn khoăn không dứt... khi mình ngồi gõ chữ lên trang của bạn... Gõ xong rồi lại xóa... Có lẽ là mình đã mang máng hiểu ra một điều gì đó... Mơ hồ quá... Và xa xăm quá... Thì thôi, tự nhủ rằng... Cũng chỉ là vu vơ như thế đó thôi... Cũng chỉ là vu vơ như Tháng Mười đang thơ thẩn đi ngang qua đây vậy, chứ có gì đâu... Cười!
...
Chỉ là Tháng Mười thôi ạ
Lá vàng rơi ngập lối đi
Chỉ là lá vàng thôi ạ
Sao như tiếng em thầm thì?
Chỉ là gió thôi, gió hát
Ngàn cây xao xác rưng rưng
Chỉ là nắng thôi, nắng dát
Nỗi buồn như gương... như gương
Chỉ là Tháng Mười thôi ạ
Tháng Mười anh nợ người dưng
Quờ tay... Ừ thôi... Từ tạ
Tháng Mười... Thương nhớ... Sau lưng.
Ngày 29 Tháng 10 Năm 2013- Cỏ
1. Hu hu ... Bây chừ em mà Phệ bụng ra thì má uýnh chết đòn !
Xóa2. Còn bác đốt nhà thì em qua bển. Với tấm lòng Việt Nam Liên Xô . Khách sáo gì đâu, bác nhể !
3. Lại ngắn ngủn. Người mô mà lạ lùng ! Thư thư mấy bữa lại kéo dài ra cho bác nhá !