Thị trấn Phù Yên.
Qua Xuân Mai buổi chiều. Nghỉ lại một tối lấy sức để sáng hôm sau bắt đầu cuộc hành trình.
Mới 4 h. Sương mù giăng kín khắp nơi . Hạt sương nặng nặng như mưa ấy và cả thị trấn vẫn chìm trong giấc ngủ . Hai anh em mò mẫm đi trên đường và cứ xuýt xoa vì bị sương thấm lạnh. Qua địa phận Sơn Tây thì trời hửng nắng . Nhìn cảnh làng quê trong nắng mới thật đẹp . Làng cổ Đường Lâm với những trầm tích rêu phong. Cổng làng Mông Phụ , bức tường đá ong , những hàng cau , những bờ rào cây ruối, cây tường vi và dọc con đường vẫn thoang thoảng hương hoa quỳnh nhà ai nở muộn .................................
Qua Đá Chông, Cổ Tiết . Qua cầu Trung Hà và ngã ba Bạch Hạc là đây. Dòng Sông Hồng chỉ một mầu phù sa cuộn sóng. Sông Thao êm đềm và du dương . Đi qua những nông trường chè xanh rì . Những ngọn đồi phi lao , ngọn đồi bạch đàn với những con dốc thoai thoải và ngoằn nghèo ...... Nhìn xa xa những cánh rừng phòng hộ , bất giác mình nhớ đến Mai của Nửa chừng xuân. Nhớ đến con dốc với những buổi chiều Mai - Lộc tay trong tay đi dạo trên đồi. Căn nhà gỗ thông nho nhỏ , Tiếng Huy dạy học trò , tiếng bi bô nào của Ái ............................ hạnh phúc ngắn ngủi mà nỗi buồn sao dăng dải ........................
Chúng tôi nghỉ trưa ở Chợ huyện Thanh Sơn. Được giới thiệu ăn món bánh hỏi khá lạ miệng. Ăn cả trám và cọ . Nhưng thú vị nhất là nghe người ta bảo ở Thu Cúc có người biết làm bùa yêu. Hai anh em cười lắc . Được . Phen này mang bùa về chú vài anh nữa lăn đùng . Tha hồ mà nghen ha ............................
Xe đi lên Đèo Ban.Con đường xoáy ốc hơn. Những con dốc uốn lượn quanh những núi đồi chập chùng và xanh ngút ngàn tầm mắt. Ngồi đằng sau . Tôi dang rộng cánh tay mặc kệ cho gió và cái lạnh tê tê thấm vào. Anh bảo : Ôm chặt anh. Ngã đấy. Tôi nghe lời . Tôi có ông anh họ đáng yêu nhất thế gian.
Lên đến Đèo Cón. Gần đỉnh dốc. Xe hết xăng ........................... Ối! Bụt ơi . Giàng nào ơi . Cứu con ........................
Hai anh em hì hụi hò dô .........và cả quãng đường chẳng gặp ân nhân nào . Không có lấy một chiếc xe đi qua. Thi thoảng mới gặp một vài người dân tộc đi nương về. Họ cười thân thiện với mình. Nụ cười ngây ngây hiền lành , mộc mạc làm mình cũng ấm lòng. Cũng gặp vài hình ảnh vui vui. Những bà mẹ địu con và tay lăm lăm sách lồng gà. Mình hỏi : Đi đâu đấy ? Vẻ mặt hớn hở chị ta đáp. Về nhà Mế ăn cỗ . Vui ha ...... Ừ vui lắm ..... Những em nhỏ đi nhặt củi . đi chăn bò. Mình gọi lại cho chúng kẹo. Những người đàn ông ngậm thuốc cuốn, Nhìn những cụ già ngậm tẩu hay hay, mình liền bảo họ dứng lại cho mình chụp ảnh. Họ sướng rơn vừa làm dáng vừa cười vang cả núi đồi . Chúng tôi quên cả mệt nhọc.....................
Lên đỉnh đèo gặp một lái xe tải. Anh này bảo cứ thả hết con dốc là có cửa hàng xăng . Mừng quá !
Phù Yên là một thị trấn nhỏ nằm ở cửa ngõ của tỉnh Sơn La. Nhìn từ đỉnh đèo nơi đây như một lòng chảo hay một thung lũng chạy dài . Dân cư ở đây khá đông và nhiều dân tộc chung sống. Chủ yếu là người Thái, người Dao, người H mông ......... và một số ít người Kinh từ Hưng Yên, Thái Bình lên làm kinh tế mới.
Buổi chiều tôi đi chợ bản nhưng không thích lắm. Chợ đông người nhưng nhìn chẳng có bản sắc nào. Đồ toàn hàng Trung Quốc xanh đỏ . Đồ gia công địa phương đơn giản ............ Những người Kinh bán hàng chao chát. Người dân tộc ăn mặc cũng xấu. Toàn màu đen đen và cũng chỉ người già mới mặc . ( So với người dân ở các bản vùng cao Sa Pa thì thua xa ) ..................... Nhưng buổi chiều thì thú vị. Đi qua nhà ai . Chỉ cần tò mò ké mắt vào là thấy cảnh tắm ..... không vướng gì . hi hi . Các Mế, các chị phụ nữ , cả các cô gái cứ tồng ngồng ra dội nước ở sân giếng . Bầu bí đua nhau thây nẩy . Nhìn đến là vui. Lúc này ông anh không đi cùng mình. Mình được tự do , lại tò mò . Cứ đi tha thẩn khắp bản . Định chụp trộm vài kiểu hoặc đề nghị họ cho chụp xong lại không dám. Mình luôn ấn tượng những vẻ đẹp tự nhiên như thế .
Đi sâu vào trong thung . Đến bản của người Thái. Trời ơi ! Đẹp . Đẹp thật. Anh mình cũng phải thốt lên như thế .
Những cô gái Thái cao dong dỏng , da trắng muốt, môi đỏ hồng hào và dáng đi nào cũng uyển chuyển. Đây là người Thái trắng. Họ phân biệt với người Thái Đen bởi trang phục. Họ mặc những bộ váy satanh đen chấm gót, chiếc áo chẽn mầu trắng thêu hàng hoa nhỏ ở giữa . Tóc họ thường để dài và búi rất cầu kì. Búi tóc cao làm tôn thêm vẻ đẹp nền nã của những cô gái này . Nghe dân ở thị trấn thì những cô gái này thường gia đình giầu có. Mình cũng thấy vậy. Thảo nào nhìn tay chân họ khá sạch sẽ ............................
Những cô này làm ở phòng văn hóa của huyện .
P/s : Lần thứ hai lên Phù Yên, tôi cũng thử một lần như thế..............
hi hi . Giống nhau cả mà vẫn thấy ...................... e e .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét