Tôi đã nhiều lần xử sự như như thế. Im lặng và bình thản đến NHƯ KHÔNG. Và bây giờ tôi nhận ra đó là một sự nhẫn tâm. Một sự rất độc ác khi được bao phủ bởi những an nhiên tự tại. Tôi đã lãng quên. lãng quên như chưa từng có mặt...
Sự không thể hiện cảm xúc , sự luôn giữ cho mình trạng thái cân bằng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhưng rồi sự chính sự cân bằng và không gì cả ấy đã khiến tôi chìm sâu hơn để rồi thành chơi vơi, thành hụt hẫng từ lúc nào và đôi khi xa lạ với chính bản thân...
Cá tính ư. Người ta bảo tôi như vậy. ... chẳng cho đấy là lời khen. Người ta nói tôi không giống ai. khía cạnh lập dị. Tôi cũng không cho đó là lời chê bai. Thế nào vẫn chỉ là mình thôi mà. Một sự tự tại. Tôi đã từng nghĩ như vậy. Nhưng giờ thì Không. Là sự ơ hờ.
........... Ơ hờ tất cả . Bình thường tất cả ................
Cuộc sống là sự chia sẻ.Và tôi đã từng được nhiều người chia sẻ. Họ kể những câu chuyện cuộc đời, ánh mắt họ sâu thẳm, họ nắm bàn tay mình, khóc trên vai mình.... họ không cần những lời khuyên, họ chỉ cần được lắng nghe và thấu hiểu. Tôi lắng nghe và thấu hiểu ....
Tôi quen P trong một buổi chiều ở công viên 23/9. Tôi một ba lô, một mũ lưỡi trai, và một mình. Tôi một mình nhìn cuộc sống náo nhiệt đang diễn ra xung quanh.... Không phải sự xa cách, lãnh đạm mà đơn thuần chỉ là sự tự thân ... một sự bình yên cho riêng mình ....
P đến kéo theo nhiều ánh mắt nhìn mình. Tôi cũng để ý cô. Một cô gái đẹp. Thật sự đẹp và cũng như tôi, cô đi một mình. P đi qua trước mặt tôi và ngồi gần đó. Trông cô có vẻ năng động của một nhà báo. Thói quen cảm nhận và đánh giá tức thì đã rất nhiều lần làm chính tôi ngạc nhiên vì độ chính xác. Lần này cũng vậy.
Buổi chiều đó tôi đã ở chơi lâu hơn thường lệ. Phần vì tâm trạng, phần vì cô gái đẹp, có vẻ cá tính đang ngồi cạnh. Tôi biết cô đang suy tư nhưng cô không thể hiện bất kỳ thái độ nào chứng tỏ điều đó.... Chúng tôi cứ ngồi gần nhau như thế và dường như câm lặng với cả chính mình. ..... Cho đến khi P bất giác quay sang hỏi tôi. Cô nghĩ tôi là người Nhật Bản.... Chúng tôi đã làm quen và ngồi với nhau đến gần 11 h đêm. Lúc này công viên vẫn đông người và cuộc sống náo nhiệt ấy chưa biết khi nào dừng lại. Người ta không thể so sánh Sài Gòn với thành phố nào cả. Ở đây mọi thứ thứ đều được chấp nhận và đều là bình thường.... Sau đó chúng tôi còn đi ăn và về đến nhà đã là 1h....
P kém tôi một tuổi và đang làm tại VnN. Cô đã có gia đình nhưng không hạnh phúc và cô đã tìm đến một người hoàn toàn xa lạ là tôi để chia sẻ nỗi niềm của mình. Cả những nỗi niềm sâu kín nhất và điều đó làm tôi cảm động.... Tôi hỏi P vì sao lại là tôi. Cô nói không biết, cũng không hiểu vì sao. Sau này chơi với nhau P mới bảo ban đầu chỉ là sự ấn tượng. chỉ là cảm tính trước sự xa cách và điềm nhiên. P tức nữa. Nhiều người nhìn cô mà sao đứng trước mặt mà tôi không có bất kỳ một ánh mắt nào. Tôi cười bảo cô, tôi còn để ý nhiều hơn cả người khác đấy.
Giờ P đã li hôn và cuộc sống lại đang mở ra với cô. Cô chuyển sang báo MT và mở một công ty của riêng mình. Tôi về Hà Nội . Chúng tôi trở thành bạn của nhau...
............................................................
............................................................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét