.....
Tây Nguyên mùa hoa cà phê
Chỉ hai tháng rong ruổi thôi mà thấy nhớ
Nhớ điệp trùng xanh, điệp trùng gió, nhớ điệp trùng hương hoa ..........
...... Cả ai đó nữa ........... Ai đó Không trọn vẹn và Thật đẹp ở trong nhau .
..............
Tôi nhớ Má rất hiền. Má hay hát thánh ca và nguyện cầu mỗi tối. Giọng má âm trầm trong không gian mà nơi đó người ta không thể nghĩ đến điều ác .
Nhớ chị Hồng, nhớ em KP, nhớ bé N .......
.........................................................
Những buổi sáng vào trong rẫy. Đi qua những buôn làng mù sương và ngái ngủ. Con đường đất đỏ quanh co, những con dốc ngắn ngập ghềnh. Đi qua rừng cao su, qua những nương cà phê bạt ngàn bông trắng .................
...
Buổi trưa, ăn bữa cơm trong lán trại. Những tên rau nhiều không nhớ hết. Rau tập tàng, ăn lá sắn non ủ chua, gốc cây đu đủ kho với cá ...
Nằm gối đầu lên cỏ. Thấy mênh mang .........
......
Chiều muộn thong dong đi về. Buôn làng đã bắt đầu đỏ lửa. Từng khói lam chiều cuộn lên trong sương mù bảng lảng, trong tiếng người xe. Trong tiếng núi rừng âm ba hùng vỹ ...
Những đứa trẻ lẽo đẽo chạy theo người lớn. Nhìn khuôn mặt chúng lấm lem, những ánh mắt to tròn ngơ ngác . Chúng bẽn lẽn cười với tôi. Thương mến lạ lùng !
...
Đêm về
Đêm cao nguyên vời xa ....... Những đêm cao nguyên tràn gió lạnh.
Không nhiều ánh đèn và các ngôi nhà nằm ở cách xa nhau . Chẳng mấy ai ra đường. Thị trấn hiu hiu bốn bề quạnh vắng .
Bên nồi khoai mỳ. Bếp lửa hồng . Những bắp ngô nướng bỏng tay.... Ngồi thu lu nghe má kể Fulro sợ sợ .... Anh Công bảo : Ngày xưa chỉ đi mươi phút là đến rừng . Anh theo ba, theo anh Côi đi xẻ gỗ làm chính ngôi nhà này . Giờ hết rừng. Chán nhỉ ! Nghe chuyện chú voi thân thiết với người. Nghe K P kể những ngày đi học . Trường ở xa và đi qua khe suối .....
....
Tôi thường đi ngủ khi đã quá khuya. Cà phê đặc sánh làm tôi váng vất .
...
Xa xôi là đây. Gần gụi là đây .
Những ngày Bình yên . Phẳng lặng
..........................................................
...
Tôi lại nhớ Người ta .....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét