.... Từ Cư Jut tôi lên kế hoach về Buôn Mê Thuôt và một lần nữa tôi để cho tính ngẫu hứng và sự nổi loạn chi phối quyết định. Để lại gần như toàn bộ tư trang gồm : va li , sách, giấy tờ, thẻ ATM, tiền mặt ... ở nhà cô bé đó. Tôi đến Buôn Mê với chỉ vài bộ quần áo, số tiền đủ dùng trong vài ngày, một mũ lưỡi trai, đôi giầy thể thao...........
Tôi muốn trải nghiệm cuộc sống : Không gì cả và tự nhủ mình trong mọi hoàn cảnh sẽ không quay về và nhất định không dùng đến số tiền sẵn có kia... Tôi không nói với ai kế hoạch của mình, chỉ bảo tôi sẽ ở đó một thời gian và về lại Sài Gòn trước Tết âm lịch. Gia đình chị Hồng tin tưởng tôi nhưng tôi biết họ ngạc nhiên và cả một chút gì đó hiếu kỳ nữa.
Hôm đó, sau khi để tụi nhỏ đi học, anh rể ( Tên Ước ) và chị gái cô bé đưa tôi ra bến xe. Ngồi trên chiếc xe chuyên dụng chở cà phê, đi qua con đường đất ba zan ngầu đỏ và những nương rẫy trập trùng ấy tôi có cảm giác như mình đang ở trong một thước phim quay chậm. Tôi bất giác nhớ đên bộ phim rất thích xem ngày bé là Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên và thấy mình lắng đọng lại. Tôi đã yêu mảnh đất , tôi đã yêu những con người hào sảng và nhân hậu này. Một tình yêu thuần khiết.
Ở bến xe chúng tôi chia tay nhau và họ nói họ muốn tôi về sớm, họ muốn tôi sẽ ở lại chơi ít bữa nữa rồi mới đi. Tôi cũng hứa với họ như vậy . Tôi thấy mình dao động trước tình cảm của những con người chân chất và nồng nhiệt ấy. Một mặc cảm xấu hổ bởi tôi biết rằng mình sẽ không thể đối xử với họ như thế được. Cuộc sống cách biệt, tha nhân và sự kỹ tính thường không hòa nhập tôi với cá nhân ai bao giờ. Tôi biết làm sao...
Bến xe mới sáng sớm nên khá vắng , chủ yếu là người dân tộc Ê đê, Bana gì đó đang hối hả vác những bao hàng to hơn cả người họ xếp lên thùng xe khách. Những người đàn ông đó trông giống giống nhau, đều thấp đậm, da đen thui, họ hút thuốc cuốn, cười nói ồn ào và ai cũng có vẻ hiền lành. Tôi nhìn ngó biển hiệu rồi tặc lưỡi lên một chiếc xe bus vì nghĩ sẽ tiết kiệm được số tiền nhỏ bé mang theo của mình. Trên xe chỉ có mấy học sinh và đặc biệt người tài xế có một vẻ đẹp rất Tây Nguyên. Tôi lấy tính từ như vậy cho nhận xét của mình. Anh ta cao. nước da đen giòn, tóc xoăn bồng bềnh, khuôn mặt vuông, khá đẹp và nụ cười của anh ta thật quyến rũ. Tôi cũng thầm cười vì sự hay ngó nghiêng đó và thấy mình hơi "háo sắc" thì phải....
Buổi sáng, sương mù vẫn đọng lại thành giọt trên cỏ sậy, chúng lấp lánh trên những vòm me sai trĩu quả và cả những cây rất lạ tôi chưa từng nhìn thấy. Những thân cây lớn, tán rộng và mầu hoa của chúng dù đỏ hay vàng đều rất rực. Nó làm cho tôi có cảm giác hình như con người và thiên nhiên nơi đây lúc nào cũng tràn đầy nhựa sống và luôn muốn được khoe mầu sặc sỡ nhất của mình. Con đường nối ra quốc lộ hơi khó đi. Chiếc xe cứ một quãng lại nhẩy lên chồm chồm như chỉ trực chờ lao xuống vậy. Tôi đã từng đi trên cung đường Tây Bắc và những đoạn đèo dốc hơn nhiều nên không thấy sợ, chỉ nghĩ tiếc giá được ngồi êm ái trong khung cảnh này thì chắc sẽ thi vị hơn nhiều...
Đi qua chiếc cầu ngang sông Sêrêpôk, tôi đã đến địa phận tỉnh Đăklắc. Nhìn con đường rộng lớn trước mặt tôi mới chợt nhớ ra hành trình của mình ở thành phố này. Không hiểu sao nghĩ đến mà lòng tôi không cảm thấy lo lắng. Chỉ thấy mình lạ lùng quá. Khùng thật và nhắm mắt hồi hộp chờ đợi những gì sẽ diễn ra....
Tôi biết . Tìm kiếm một công việc để sống với tôi không khó. Ở Sài Gòn, Miền Tây, Hội An . Và bây giờ là Tây Nguyên. Đâu cũng vậy thôi.
Nhưng chuyến đi này, Tôi muốn sự trải nghiệm khác. Tôi cố tình không mang theo giấy tờ tùy thân. Và để hoàn thành vai diễn của mình. Đương nhiên tôi phải nói dối .
Tôi làm việc trong quán cà phê đó được 3 tuần. Đến ngày thứ 20, tôi xin phép đi. Cô bé kế toán bảo : Chị làm 20 ngày và được tính 15 ngày lương. 800 chị ạ. Ngày mai phát tiền rồi . Chị ở lại lĩnh xong rồi đi.
Tôi chỉ cười với cô bé. Thế là vui rồi.
Chiều hôm đó, Tôi lên xe về lại Cư Jut. Một cậu thanh niên trên xe bắt chuyện với tôi........ Trò chuyện cũng thú vị.......... Đến bến . Cậu ta nhờ luôn người bạn ra đón mình chở tôi về nhà chị Hồng. Cậu bạn kia cho tôi một trái đu đủ to đùng và hẹn. Tối em đón chị đi cà phê . Tôi cười ngất ngây..................... Lúc đó chợt nghĩ : Hay là ở luôn đây, lấy một anh Tây Nguyên nào đó. Sống đời giản dị , yên bình .............. hơ hơ .....
Tôi ở chơi với anh chị Hồng 4 hôm rồi về Sài Gòn. Ngày ngày đi chơi trong buôn, Vào nhà ai cũng có đu đủ, quả mít, ổi , me. Rồi họ cho tôi hàng rổ bắp và khoai mì. Tối hay đi ăn bánh xèo, bánh bột lọc cùng chị Hồng và Kim Phương. Đi uống cà phê cùng anh Công. .............. Cà phê ngon đặc biệt.
Tôi sẽ quay trở lại. Mảnh đất " đã hóa tâm hồn " này.
V bảo : Về Sài Gòn gọi cho anh. ........... Tôi đặt vé trước và về Hà Nội ngay trong buổi chiều.
Thành ký ức rồi. ....................................... Dẫu tiếc nuối cũng không tìm lại.................................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét