Mấy ngày nghỉ lễ. Cắt hết rong chơi. Về nhà với mẹ.
Lâu không về. Mẹ không nhắc, nhưng hình như dỗi thì phải. Chào mẹ. Mẹ : Vâng. Cô đã về !!!
Lại là những buổi sáng đi chợ cùng mẹ. Chợ thị trấn ngày càng đông đúc và mất dần đi nét dân dã, nhưng vẫn thấy thích. Mẹ dắt tay mình đi y như ngày xưa. Người quen của mẹ nhìn thấy cứ cười
…………………….
Nắng. Hôm nào cũng là chang nắng. Đi chợ về ở lỳ trong nhà đến tận chiều mới dám lò dò ra vườn. Mình thích nhất khu vườn nhà. Nhỏ nhỏ, xinh xinh và lúc nào cũng xanh mướt. Mẹ chăm vườn như chăm sóc đứa con vậy. Mình thích nhìn dáng mẹ khi tưới rau.
Uyển chuyển, vững vàng.
Trông mẹ như những cành thông rợp bóng ……………...........................................
Ngồi trên trạc ba cây xoài. Nhìn lên những mầm quả xanh non, nhìn tán lá, nhìn những hạt nắng lung linh còn sót lại, bầu trời không một gợn mây……........................... mênh mang ............... xa thẳm ..........................
Bất giác mình đã khóc .......
…………………………………
Chiều. Mới chiều muộn thôi trăng đã mọc trên đỉnh trời. Trăng non. Trăng non mùa hạ. Dát bạc một mảnh lưỡi liềm ………..
Trăng đẹp lạ lùng. Đẹp hờ hững. Đẹp đến trong trẻo và say mê …………….
..........................................................................
Làng quê rộn ràng trong khoảnh khắc người người đi làm đồng về. Dân làng đi tháo nước cho lúa trổ bông.
Tiếng cười, giọng nói, cả những giọt mồ hôi ……….
……………………….
Bữa cơm. Mẹ nấu canh bầu. Cây bầu nhà mình không đậu quả. Mẹ bảo: Từ ngày ngoại mất, nhà mình không trồng được bầu.
Chẳng hiểu vì sao ………..
……………………..
Khuya. Đã thật khuya rồi.
Ngồi bên hiên nhà với mẹ. Mẹ hỏi nhiều chuyện. Không biết anh đã nói gì với mẹ. Chắc anh chẳng nói gì đâu. Mà là yêu thương mách bảo.
Yêu thương vô hạn này ………..
....................................................
Trăng lờ lững trôi về xa. Trăng sắp lặn…
………………..
Nhớ ,
……………………………….
…………….. vời vợi không cùng ………..
……………………………………………….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét