Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Thị trấn Cư Jut


............
 ................  Xe dừng ở một quán nước ven đường. Lúc này đã hơn 7h và tôi đã thấy thấm mệt. Tôi tìm được  một lối rẽ  dẫn xuống góc vườn nhà ai đó. Trong vườn chỉ trồng một loại cây và tôi đoán là cà phê. Thấy tôi bỡ ngỡ. Một người phụ nữ hỏi tôi ở đâu. Nghe tôi trả lời, chị có vẻ ngạc nhiên.....  Một cô gái đi sau chắc cũng đã nghe phong thanh câu chuyện nên hòa vào. Cô gái đó nói tôi không phải là người vùng này vì theo cô đã là dân ở đây thì không ai leo đồi mà lại thở dốc cả .  Tôi cười trước sự tự nhiên của cô và chúng tôi làm quen với nhau khi cả hai cùng lên xe. Cô bé chuyển lên ngồi gần tôi và chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Cô giới thiệu cô là người vùng này, cô học đại học Nông-Lâm ở Sài Gòn, đã ra trường và hôm nay về thăm gia đình. Cô hỏi tôi đi đâu. Tôi bảo tôi cũng sống ở Sài Gòn và đang đi du lịch. Tôi cũng chưa có dự định về đâu trước .... sau cả tiếng nói chuyện, cô gái đó đã mời tôi về nhà cô.  Lúc này đã là 9h . Tôi cảm ơn cô và đồng ý.  Một quyết định  nhanh chóng và bất ngờ với chính bản thân tôi.
       Quả thật đến tận bây giờ tôi vẫn chưa lý giải được hết hành động đó của mình. Đến một nơi hoàn toàn xa lạ mà không có một mục đích gì cụ thể, gặp gỡ những người xa lạ, đặt niềm tin nơi họ và đôi khi là cả một sự buông tay liều lĩnh.
        Tôi đã từng đi nhiều nơi, thường chỉ một mình và ngay cả những lúc cam go nhất tôi vẫn tự chủ được tình huống. Thực tế và những kinh nghiệm mang lại cho tôi sự tự tin ấy và như tôi đã nói. Tôi luôn tin mình sẽ là kẻ sống sót và    chuyến đi này cũng vậy thôi. Tôi không ngỡ ngàng trước sự xa lạ nào cả. Sự xa lạ và khác biệt  chính là điều tôi muốn tìm kiếm. Điều duy nhất tôi không lý giải được ở đây chỉ là niềm tin tôi đã đặt vào người khác. Một cách tuyệt đối. Bởi con người cực đoan nơi tôi từ trước tới giờ thường không cho phép mình tin tưởng bất cứ ai ở mức độ như vậy.
      Vậy mà tôi đã tin tưởng cô gái này. Một cô gái nhỏ nhắn, thông minh và cách nói chuyện của cô rất đặc biệt. Một sự già dặn, từng trải nhưng vẫn mang nét hồn nhiên, trong sáng và cả một chút gì tinh quái... Tôi đã ấn tượng.
     Tôi và cô xuống xe khi đang ở giữa thị trấn Cư Jut. Chúng tôi đi bộ về nhà. Cô bé xach giúp tôi một chiếc balo. Chúng tôi chuyện trò râm ran như một đôi bạn đã thân thiết từ lâu. Tôi rất vui nhưng vẫn đang tự hỏi mình đang làm gì thế này. Có lạ lùng nhiều không và còn những gì đang chờ tôi phía trước.... bàn chân vẫn cứ đều đều bước đi....
       Về đến nhà đã gần khuya  rồi. Mẹ cô bé ra đón chúng tôi. Ngay câu chào đầu tiên và nhìn cảnh mẹ con họ gặp gỡ tôi đã một lần nữa biết mình không nhầm lẫn ....
      Đêm đó tôi đã thiếp đi trong nụ cười rạng rỡ của người mẹ và cô bé khi chúc tôi ngủ ngon, trong hương cà phê thơm nồng tỏa lan khắp khu vườn, trong tiếng gió thổi se lạnh và dịu dàng của đêm cao nguyên yên tĩnh....
              ...........cả từng tiếng chuông nhà thờ ngân vọng  xa xa ..........
      

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét