Cuộc sống của mình từng là những chuyến đi, từng là những ngày tháng rong ruổi một mình và gặp gỡ bao nhiêu con người xa lạ ........ Tự nhiên nhớ đến chị Hồng. Anh Ước , Cô bé KP tốt bụng ......... Nhớ cả một người từ lâu không nhớ nữa .........
Chẳng phải cuộc đời, chẳng phải số phận đưa đẩy tôi đến một cuộc sống lang thang như thế này. Chỉ đơn giản là tôi tự chọn....
.............. Và bây giờ tôi đang ở đây. Một mình và chỉ mình thôi giữa những thênh thang của trời đất, giữa những cuồng say của tình người, của rượu và hương hoa cà phê, giữa những nắng, mưa, giữa cả ngọn gió khô cằn, quay quắt của thành phố cao nguyên huyền thoại này....
Sài Gòn tôi đã quen rồi mà vẫn thành xa lạ. Một Sài Gòn của ồn ã và nhiều mầu, của gấp gáp và mau quên.... vẫn là Sài Gòn của nắng mưa và đỏng đảnh. Sài Gòn trong tôi yêu mà không thể đi cùng....
Tôi đã xa Sài Gòn trong một ngày như thế. Một ngày mà mọi thứ thành ơ hờ.... một ngày không quên nhưng cũng chẳng có tháng năm dấu ấn, một ngày cũng vẫn nhẹ nhàng ... một ngày mà tôi đã muốn giữa tôi và người ấy ....
.............. chỉ thế thôi ...........
Đêm chia xa tôi không nhiều tâm trạng. Một đêm chỉ có thể giữa nhớ và quên ... chỉ giữa nhớ và quên...
Đây là lần đầu tiên tôi đến Tây Nguyên. Tôi đi mà không có kế hoạch, không người đồng hành, không một người thân quen, không cả nơi đến nào cụ thể... Tôi trống rỗng và thiếu cẩn trọng chăng ? Nhưng tôi phải đi rồi. \
Từ thành phố tôi đi qua địa phận Bình Dương. Qua một nơi mà không có một chút gì đọng lại. Một thủ phủ hời hợt và lạnh lùng như những phiến đá sắc cạnh. Đúng thôi. Người ta đến thành phố này chỉ để làm ăn mà. Gần giờ chiều, xe bắt đầu đi qua tỉnh Bình Phước. Chỉ cách nhau gianh giới bằng một con đường nhưng cuộc sống nơi đây đã mang đến cho tôi một trải nghiệm hoàn toàn khác. Một cuộc sống xa mạc. Bởi những con đường bụi đỏ, những cồn trắng chạy hết tầm mắt, những ngôi nhà nhỏ bé nằm khuất dạng, những người già chăn bò lầm lũi và cả những đứa trẻ bạc màu đi vì gió cát... một chút gì chạnh lòng và nao nao buồn xâm chiếm tôi. Cái mảnh đất heo hút, cằn cỗi này. Tiếp đến, xe chúng tôi đi vào con đường độc đạo. Chúng tôi đang băng rừng và những cái tên lịch sử cứ dần hiện ra trong cái nắng nhạt nhòa bị tàn cây che phủ. Những Bù Đăng, Bù Nưa, những dãy núi mờ mờ trong sương , con sông Sê rê pôk và cả Sóc BomBo huyền thoại...
Trời càng về chiều. Mặt trời đã ngả bóng núi và chỉ còn lại những vệt chân trời đỏ ối. Mây xà xuống thấp quá chừng. Những dải mây trắng, hồng là là trên ngọn cây và đôi lúc tôi cảm thấy mình có thể chạm tay vào. Chúng tôi đã đi qua rừng, đi qua một chiếc cầu tạm bắc ngang suối và tới một thị trấn nhỏ có vẻ sống động hơn. Người ta đang họp chợ bên đường. Tôi nhìn những chiếc xe thồ chở đầy bắp cải, xe chở cây ngô đồng, những rổ rau bé xíu để ở dưới chân người, những lồng tre nhốt gà vịt và có cả những chú thỏ nhảy choi choi trong giỏ. Tôi thấy vui vui như muốn được hòa nhập cùng cuộc sống yên bình và chộn rộn ấy, dù chỉ trong thoáng chốc thôi.
Trên xe tôi chẳng nói chuyện với ai. Mọi người cũng vậy. Dường như ai cũng có một tâm trạng nào đó và không muốn được sẻ chia. Có thể họ giống như tôi, họ cũng chẳng quen biết ai cả. Nhưng bầu không khí lẳng lặng và nhàn nhạt nơi tỉnh lỵ xa xôi này bất giác làm tôi thấy mình rối bời và xen lẫn một cảm giác sợ hãi. Điều chưa từng sảy ra với tôi. Tôi chưa từng đi đâu mà chưa biết chắc chắn nơi đến của mình ...
Trời đã tối sập từ lúc nào, chiếc xe đi chậm hơn và từ ánh sáng vàng vọt của đèn đường mà cứ một khoảng cách xa mới có tôi đọc được những số nhà và tên địa phận. Chúng tôi đã tới Dakmin - cửa ngõ đầu tiên của Tây Nguyên và tôi cảm nhận được một mùi hương ngai ngái cứ phảng phất đâu đây. Người lái xe bảo: Hương cà phê đấy. Tôi thở phào và mở cửa kính hít căng một lồng ngực. Không khí của miền cao nguyên về đêm đã ẩm ướt hơn và tôi thấy mình se lạnh. Người lái xe hỏi tôi về đâu, tôi cười lảng tránh câu trả lời. Tôi hỏi lại anh ta về mùa hoa cà phê và chúng tôi bắt đầu câu chuyện vu vơ như thế sau cả một hành trình dài dặc......
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét